Ring ring
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích VuiẢo.Wap.Sh Không ?
Thông báo mới
HOT Mọi người Click Zô đây xem bộ sưu tập logo đẹp của VuiAo.Wap.Sh do admin mới làm!
OPEN Phòng chat đã mở cửa.đang chờ ae đóng góp ý kiến chém gió hoặc đơn giản là chém gió.Mau mau Click vào đây để tham gia ngay nào...!
» »

Dành cho mũi tẹt


Xếp hạng: 4.5 sao
Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57983193
Visits Today: 6368
This Week: 3057566
This Month: 9977639

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


Đăng: VuiAo.Wap.Sh
Các bạn đang xem

Dành cho mũi tẹt

tại trang VuiAo.Wap.Sh


Nhỏ em còn chưa đến bác sĩ thẩm mĩ thì tôi tốt nghiệp đại học. Khá may mắn, tôi tìm được học bổng học tiếp lên cao ở Singapore. Học bổng chỉ trả học phí, các khoản đi lại và ăn ở thì tôi phải tự túc. Tôi rất đắn đo. Hoặc đi học luôn thì tốn kém tiền ba má. Hoặc đi làm, dành dụm vài năm, sau đó kiếm học bổng khác vậy. Trong lúc tôi căng thẳng lựa chọn, má nói: “Cơ hội không có nhiều, con nên tranh thủ học lên. Sau đó về đi làm kiếm tiền không muộn. Ba má sẽ rút hết sổ tiết kiệm, mượn thêm họ hàng, lo cho con…” Nhỏ Vi không nói gì, chỉ lẳng lặng đặt lên bàn chiếc phong bì. Thay cho dòng chữ Tiền cho mũi tẹt, nhỏ ghi Tiền học của anh Hai. Tôi từ chối cách gì, nhỏ cũng khăng khăng: “Anh Hai không lấy là bé giận luôn đó!”

Việc học ở Singapore rất tốt. Tôi còn hy vọng rút ngắn thời gian học. Khi tôi email cho Vi, nói rằng khoản tiền đầu tiên kiếm được sẽ dành cho cái mũi tẹt, nhỏ em trả lời: “Bé nghĩ lại rồi anh Hai à. Tiền anh em mình kiếm ra để dành lo cho ba má. Mình học giỏi, làm việc tốt và được mọi người thương yêu mới là vui nhất. Mũi tẹt thì có sao chứ…”

Tôi đọc đi đọc lại mail của Vi. Thời gian trôi thiệt mau. Câu ba tôi nói hồi Vi chào đời bỗng hiện ra với ý nghĩa mới. Càng lớn, bé em của tôi càng dễ thương. Không chỉ vẻ ngoài, mà cả trong suy nghĩ của bé nữa. kỹ coi sao. Khi nào con qua 18 tuổi rồi tính!”

Nâng mũi là một phẫu thuật lớn, “sẽ tốn nhiều tiền của ba má”, Vi nói vậy. Suốt một năm, tôi để ý nhỏ em tiết kiệm hết mức. Tiền tiêu vặt nó để dành, không mua sắm hay đi coi phim nhiều như trước. Vì nhỏ học đàn rất giỏi nên có khoản học bổng do một tổ chức nghệ thuật tặng. Thỉnh thoảng nhỏ tham gia các buổi biểu diễn ở trường cũng có cát-xê. Tất cả được dồn vô cái phong bì, ngoài ghi dòng chữ nắn nót Tiền cho mũi tẹt.

Nhỏ em còn chưa đến bác sĩ thẩm mĩ thì tôi tốt nghiệp đại học. Khá may mắn, tôi tìm được học bổng học tiếp lên cao ở Singapore. Học bổng chỉ trả học phí, các khoản đi lại và ăn ở thì tôi phải tự túc. Tôi rất đắn đo. Hoặc đi học luôn thì tốn kém tiền ba má. Hoặc đi làm, dành dụm vài năm, sau đó kiếm học bổng khác vậy. Trong lúc tôi căng thẳng lựa chọn, má nói: “Cơ hội không có nhiều, con nên tranh thủ học lên. Sau đó về đi làm kiếm tiền không muộn. Ba má sẽ rút hết sổ tiết kiệm, mượn thêm họ hàng, lo cho con…” Nhỏ Vi không nói gì, chỉ lẳng lặng đặt lên bàn chiếc phong bì. Thay cho dòng chữ Tiền cho mũi tẹt, nhỏ ghi Tiền học của anh Hai. Tôi từ chối cách gì, nhỏ cũng khăng khăng: “Anh Hai không lấy là bé giận luôn đó!”

Việc học ở Singapore rất tốt. Tôi còn hy vọng rút ngắn thời gian học. Khi tôi email cho Vi, nói rằng khoản tiền đầu tiên kiếm được sẽ dành cho cái mũi tẹt, nhỏ em trả lời: “Bé nghĩ lại rồi anh Hai à. Tiền anh em mình kiếm ra để dành lo cho ba má. Mình học giỏi, làm việc tốt và được mọi người thương yêu mới là vui nhất. Mũi tẹt thì có sao chứ…”

Tôi đọc đi đọc lại mail của Vi. Thời gian trôi thiệt mau. Câu ba tôi nói hồi Vi chào đời bỗng hiện ra với ý nghĩa mới. Càng lớn, bé em của tôi càng dễ thương. Không chỉ vẻ ngoài, mà cả trong suy nghĩ của bé nữa. kỹ coi sao. Khi nào con qua 18 tuổi rồi tính!”

Nâng mũi là một phẫu thuật lớn, “sẽ tốn nhiều tiền của ba má”, Vi nói vậy. Suốt một năm, tôi để ý nhỏ em tiết kiệm hết mức. Tiền tiêu vặt nó để dành, không mua sắm hay đi coi phim nhiều như trước. Vì nhỏ học đàn rất giỏi nên có khoản học bổng do một tổ chức nghệ thuật tặng. Thỉnh thoảng nhỏ tham gia các buổi biểu diễn ở trường cũng có cát-xê. Tất cả được dồn vô cái phong bì, ngoài ghi dòng chữ nắn nót Tiền cho mũi tẹt.

Nhỏ em còn chưa đến bác sĩ thẩm mĩ thì tôi tốt nghiệp đại học. Khá may mắn, tôi tìm được học bổng học tiếp lên cao ở Singapore. Học bổng chỉ trả học phí, các khoản đi lại và ăn ở thì tôi phải tự túc. Tôi rất đắn đo. Hoặc đi học luôn thì tốn kém tiền ba má. Hoặc đi làm, dành dụm vài năm, sau đó kiếm học bổng khác vậy. Trong lúc tôi căng thẳng lựa chọn, má nói: “Cơ hội không có nhiều, con nên tranh thủ học lên. Sau đó về đi làm kiếm tiền không muộn. Ba má sẽ rút hết sổ tiết kiệm, mượn thêm họ hàng, lo cho con…” Nhỏ Vi không nói gì, chỉ lẳng lặng đặt lên bàn chiếc phong bì. Thay cho dòng chữ Tiền cho mũi tẹt, nhỏ ghi Tiền học của anh Hai. Tôi từ chối cách gì, nhỏ cũng khăng khăng: “Anh Hai không lấy là bé giận luôn đó!”

Việc học ở Singapore rất tốt. Tôi còn hy vọng rút ngắn thời gian học. Khi tôi email cho Vi, nói rằng khoản tiền đầu tiên kiếm được sẽ dành cho cái mũi tẹt, nhỏ em trả lời: “Bé nghĩ lại rồi anh Hai à. Tiền anh em mình kiếm ra để dành lo cho ba má. Mình học giỏi, làm việc tốt và được mọi người thương yêu mới là vui nhất. Mũi tẹt thì có sao chứ…”

Tôi đọc đi đọc lại mail của Vi. Thời gian trôi thiệt mau. Câu ba tôi nói hồi Vi chào đời bỗng hiện ra với ý nghĩa mới. Càng lớn, bé em của tôi càng dễ thương. Không chỉ vẻ ngoài, mà cả trong suy nghĩ của bé nữa. kỹ coi sao. Khi nào con qua 18 tuổi rồi tính!”

Nâng mũi là một phẫu thuật lớn, “sẽ tốn nhiều tiền của ba má”, Vi nói vậy. Suốt một năm, tôi để ý nhỏ em tiết kiệm hết mức. Tiền tiêu vặt nó để dành, không mua sắm hay đi coi phim nhiều như trước. Vì nhỏ học đàn rất giỏi nên có khoản học bổng do một tổ chức nghệ thuật tặng. Thỉnh thoảng nhỏ tham gia các buổi biểu diễn ở trường cũng có cát-xê. Tất cả được dồn vô cái phong bì, ngoài ghi dòng chữ nắn nót Tiền cho mũi tẹt.

Nhỏ em còn chưa đến bác sĩ thẩm mĩ thì tôi tốt nghiệp đại học. Khá may mắn, tôi tìm được học bổng học tiếp lên cao ở Singapore. Học bổng chỉ trả học phí, các khoản đi lại và ăn ở thì tôi phải tự túc. Tôi rất đắn đo. Hoặc đi học luôn thì tốn kém tiền ba má. Hoặc đi làm, dành dụm vài năm, sau đó kiếm học bổng khác vậy. Trong lúc tôi căng thẳng lựa chọn, má nói: “Cơ hội không có nhiều, con nên tranh thủ học lên. Sau đó về đi làm kiếm tiền không muộn. Ba má sẽ rút hết sổ tiết kiệm, mượn thêm họ hàng, lo cho con…” Nhỏ Vi không nói gì, chỉ lẳng lặng đặt lên bàn chiếc phong bì. Thay cho dòng chữ Tiền cho mũi tẹt, nhỏ ghi Tiền học của anh Hai. Tôi từ chối cách gì, nhỏ cũng khăng khăng: “Anh Hai không lấy là bé giận luôn đó!”

Việc học ở Singapore rất tốt. Tôi còn hy vọng rút ngắn thời gian học. Khi tôi email cho Vi, nói rằng khoản tiền đầu tiên kiếm được sẽ dành cho cái mũi tẹt, nhỏ em trả lời: “Bé nghĩ lại rồi anh Hai à. Tiền anh em mình kiếm ra để dành lo cho ba má. Mình học giỏi, làm việc tốt và được mọi người thương yêu mới là vui nhất. Mũi tẹt thì có sao chứ…”

Tôi đọc đi đọc lại mail của Vi. Thời gian trôi thiệt mau. Câu ba tôi nói hồi Vi chào đời bỗng hiện ra với ý nghĩa mới. Càng lớn, bé em của tôi càng dễ thương. Không chỉ vẻ ngoài, mà cả trong suy nghĩ của bé nữa. kỹ coi sao. Khi nào con qua 18 tuổi rồi tính!”

Nâng mũi là một phẫu thuật lớn, “sẽ tốn nhiều tiền của ba má”, Vi nói vậy. Suốt một năm, tôi để ý nhỏ em tiết kiệm hết mức. Tiền tiêu vặt nó để dành, không mua sắm hay đi coi phim nhiều như trước. Vì nhỏ học đàn rất giỏi nên có khoản học bổng do một tổ chức nghệ thuật tặng. Thỉnh thoảng nhỏ tham gia các buổi biểu diễn ở trường cũng có cát-xê. Tất cả được dồn vô cái phong bì, ngoài ghi dòng chữ nắn nót Tiền cho mũi tẹt.

Nhỏ em còn chưa đến bác sĩ thẩm mĩ thì tôi tốt nghiệp đại học. Khá may mắn, tôi tìm được học bổng học tiếp lên cao ở Singapore. Học bổng chỉ trả học phí, các khoản đi lại và ăn ở thì tôi phải tự túc. Tôi rất đắn đo. Hoặc đi học luôn thì tốn kém tiền ba má. Hoặc đi làm, dành dụm vài năm, sau đó kiếm học bổng khác vậy. Trong lúc tôi căng thẳng lựa chọn, má nói: “Cơ hội không có nhiều, con nên tranh thủ học lên. Sau đó về đi làm kiếm tiền không muộn. Ba má sẽ rút hết sổ tiết kiệm, mượn thêm họ hàng, lo cho con…” Nhỏ Vi không nói gì, chỉ lẳng lặng đặt lên bàn chiếc phong bì. Thay cho dòng chữ Tiền cho mũi tẹt, nhỏ ghi Tiền học của anh Hai. Tôi từ chối cách gì, nhỏ cũng khăng khăng: “Anh Hai không lấy là bé giận luôn đó!”...
« Trước1234Sau »
Tags:
Cùng chuyên mục
» Nụ hôn Dã Quỳ
» Em giấu cô đơn ở đâu?
» Dành cho mũi tẹt
» Cô dâu chạy trốn
» Chỉ cần tin và yêu
Xem thêm 485 bài viết >>
Từ khoá
Đọc Truyện Dành cho mũi tẹt hay, truyện

Dành cho mũi tẹt

cho mobile, wap truyện

Dành cho mũi tẹt

online trên điện thoại, xem truyện Dành cho mũi tẹt hay nhất, trang đọc

Dành cho mũi tẹt

, xem ngay truyện

Dành cho mũi tẹt

hay nhất wap VuiAo
  Girl Sexy
TextLink: Wap Truyện, , wap doc truyen